"Những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em"
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Tái sinh

Chiều vàng vương chút nắng, những cơn gió, khẽ lay động, từng con sóng nước trên những mặt hồ như đang buồn ảm đạm. Sao hôm nay phố vắng đến lạ lùng, mỗi bước chân ta chợt lại mông lung. Thu đâu rồi nhỉ? có phải thu đã lẩn chốn mãi vào đông? Có phải đông đang về trên từng góc phố, có phải mùa đang sang, với những đổi thay bên đất trời, về với những tiếng chạm khẽ làm rung động mỗi con tim. Phải rồi, khi sáng thức giấc nhìn làn sương mờ ảo, ta khẽ chạm vào những cánh hồng vừa ngủ say. Từng giọt lạnh khẽ rơi bên ô cửa, từng cơn gió cũng như đang lạnh dần, vậy mà ta chưa kịp nhận ra đông đã về chớm trong những tiếng gió lạnh ngoài kia…

 

Thế là một mùa lại qua, một tình yêu đã ngủ bên giấc mộng của trời thu. Những chiếc lá vàng cuối vẫn co mình níu giữ những thủy chung. Đông đến rồi đó, nhưng vì còn mang trên mình một mối tình son sắc với cây, lá chỉ mong cơn gió khẽ đừng lay, lá chỉ mong cho ngày dài thêm vô tận. Mong cho đêm đừng rớt những hạt sương thêm lạnh lùng, mong cho tất cả nhường lại mình một không gian tĩnh lặng. Để lá hôn trọn vẹn cây lần cuối cùng, trước khi cây khóc ôm lá trong vô vọng nhìn gió xua đi những hạt nước mắt lặng thầm…
 

Lá sẽ mãi ngủ yên bên lòng đất mẹ, lá sẽ ôm cây trọn ngàn năm thương nhớ. Để mùa sau về lá sẽ lại tái sinh thôi, lá sẽ vẫn xuân xanh, lá sẽ vẫn lại tiếp tục mối tình ấm áp với cây. Theo những vòng tuần hoàn của tạo hóa, có ra đi, có trở về, có nước mắt , có những nỗi đau, có nụ cười và có những hạnh phúc. Đôi khi em tự hỏi chính mình có thực với một tình yêu, có thực có một vòng tuần hoàn của tạo hóa như cỏ cây, như sự ra đi và trở về của lá. Có nước mắt chia ly, rồi có nụ cười hạnh phúc khi quay về…


Có hay không một hạnh phúc luôn trở về, có hay không những nụ cười thật sự an nhiên tay trong tay đi trên bến bờ hạnh phúc. Có hay không một mối tình như người đã hứa, hay chỉ tại đó là những cơn gió vu vơ cho em bao ngộ nhận. Lọn tóc rối trong chiều gió heo may thổi nhẹ, tiếng trái tim rộn nơi góc phố nhỏ, nhớ bước chân ai mỗi khi quay về. Những mỏi mệt, những gió sương không ngừng chút, những cơn đau luôn cào xé lên những vết thương khóc dài theo năm tháng. Anh có còn là anh, một hình hài của gió, hình hài của những dấu yêu em đang ấp ủ?

Khi nơi đây em chỉ biết, dưới phố vắng thênh thang, em lạc mình trên từng dòng kí ức vội, em đang nhìn đông tới nuốt trọn một ánh thu qua. Nước mắt chảy ngược nuốt trọn nỗi đau kề bên với một tâm hồn.  Với đôi tay, em cũng chẳng thể giữ lại những niềm hạnh phúc. Thì thôi, em sẽ mong anh hạnh phúc nơi bước chân cuộc đời anh đã chọn. Những trái đắng, những dịu ngọt trong tháng ngày qua em vẫn sẽ nhớ. Những cơn mưa nhỏ rớt giữa đêm sẽ giúp em quên đi tất cả, những giọt buồn em  xin gửi vào đời, vùi chôn cùng bao năm tháng. Em sẽ chẳng nhớ về những ngày xưa, em sẽ chẳng cuộn mình co ro bên những tháng đông giá lạnh. Em sẽ đi, đi tới nơi ai đó sẽ sưởi ấm cho con tim em. Em sẽ không ngủ quên, sẽ không chết vĩnh viễn vì một tình yêu, em sẽ tái sinh, tái sinh tất cả với trọn vẹn những gì em đã có…Và chiều nhẹ thênh thang trên phố vắng, em bước chậm trên từng nhịp chen chúc của những đôi chân. Em mông lung và chỉ biết lặng mình…thu ơi! xin hãy tạm ngủ yên.

nhặt nhạnh cảm xúc - ST





Mùa đông về.....!

Mùa đông về.....! 03:00  18 thg 12 / 2011   Công khai      1646 Lượt xem          
Nó...cố tạo cho mình một niềm an ủi, cố gắng chấp nhận cái thực tại như muốn nghĩ rằng mình chỉ đơn giản là lắng đọng cảm xúc, đơn giản chị là khoảng lặng cho riêng mình.... nhưng có lẽ, mọi thứ không đơn giản được thế... đôi lúc nó muốn trốn chạy, trốn chạy như một kẻ hèn nhát, trốn chạy cả bản thân mình... bởi ba chữ "không trọn vẹn"....
         Có lúc nó muốn ôm trọn tất cả vào vòng tay của mình nhưng mọi thứ dường như xa vời quá, cao quá không thể với tới nổi...



             
            Giữa một chiều nắng nhạt, vạt nắng của ngày tàn sắp tắt, ai ngồi chắp lại từng mảnh vụn thời gian của một thời chưa quá cũ. Trong ngổn ngang ký ức, lục lọi những tiềm thức đã qua, ai se sẽ gọi tên nỗi nhớ. Ừh thì là nhớ đó, một nỗi nhớ miên man theo từng khoảnh khắc của một ngày vào cuối năm...
       Nơi đó những ngày cuối năm, chắc cũng chỉ là những hanh hao những cơn gió bấc, những đợt heo may kéo qua, thổi khô khốc trên con đường chiều thênh thênh phố. Phút chốc, lại nghe những run rẩy heo may lúc sáng sớm hay khi đêm ùa về ở một căn gác nhỏ. Và, một đôi lần, có khi chỉ một lần thôi, ai đó cũng sẽ thấy những rét mướt gặm nhấm tâm hồn khi trời đang se se nắng. Có phải vậy không, hay chỉ là những ký ức hiện về?

         Phương Nam nơi này  cũng chẳng có mùa Đông, nghĩa là sẽ chẳng có rét buốt làm cho bàn tay ta lạnh cóng, tê cứng. Nhưng sao cứ thấy lạc lõng và đơn lạnh vào mỗi buổi chiều khi nắng tắt ở phía xa. Nơi này không có mùa Đông, nghĩa là ai đó sẽ không nắm chặt tay ai để truyền hơi ấm hay những lúc vui đùa, những cái hà hơi cho bàn tay ấm lên mỗi khi lòng se lạnh… vô vị đấy, nhưng cũng đôi lần thú vị thật… Thế nên cứ nhớ mùa Đông, là lại mong mùa Đông sẽ về, để lại có người ủ ấm bàn tay… Thôi thì cứ vờ như thế nhé!
       Nghe đâu đó lời ai lên câu hát khe khẽ của nhạc sĩ Phú Quang mà sao nghe như buốt giá tim này
"Làm sao về được mùa đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông
Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về... "

   
 Dòng sông thì còn đó, bờ cát trắng vẫn nằm im chờ sóng vỗ, tiếng chuông chièu ngày ngày vẫn vọng đúng hoàng hôn, nhưng bước chân ai thì dường như xa vắng quá. Có mùa Đông đâu mà bảo người ta về chứ? Ừ, thì đành rằng nơi này không có mùa đông, Phương Nam  cũng chẳng có mùa Đông, nhưng cái lạnh thì vẫn cứ se vào lòng ai, đôi bàn tay ai vẫn tê cóng vì cái lạnh của sáng nay. Chỉ vờ thôi có được không? Để tay được trong tay, ấp ủ hơi ấm. Để xua tan cái nhớ nhung của đêm cô quạnh, để tự an ủi lòng ai rằng “Ai vẫn nhớ thương ai”

       Chút lá vàng còn sót lại đêm qua cũng vừa rơi sáng nay như báo hiệu Thu đã bỏ ai đi rồi. Cũng như câu hát kia vang lên là tín hiệu của sự chia xa mãi mãi, không quay về. Đông về, ôm trọn cái lạnh. Biết ai nơi đó vui có trọn không?
Kỉ niệm yahoo:


Mùa Đông về...
góc phố bỗng hoang vu
đã thấy lạnh
buốt mềm trên vai áo
nỗi cô đơn
vẫn dài đêm khát vọng
từng nỗi nhớ
dội sóng mãi không nguôi ...!
...
Em gái yêu mến, chị qua chúc mừng bài entry của em được vào trang HOT....Chúc em những ngày mới được nhiều niềm vui và tay ấm bàn tay nha.
  • ܓܨღღChân TìnhღღܓܓܨღღChân Tìnhღღܓ
    Mùa đông về
    nỗi nhớ hanh hao
    Khắc vào tim
    trống vắng nghiêng chao
    Những đêm trắng
    chơi vơi trong miền nhớ
    ------------
    Eg cảm ơn chị đã ghé thăm, chúc chị gái một chiều cuối tuần ấm áp, yêu thương bên gia đình



Mùa đông về sao lòng ta đơn độc.
Không lời nói sưởi ấm cõi lòng mình.
Đôi vai run không vòng tay che chở.
Trái tim buồn nức nở thành băng.
Biết bao giờ xuân mới về trở lại ?
Để tình yêu nảy nở thành mầm.
  • ܓܨღღChân TìnhღღܓܓܨღღChân Tìnhღღܓ
    Mùa đông qua xuân ghé thềm năm mới
    Hạt cây khô trong ấm áp nảy mầm
    Đôi vai gầy... sẽ có vòng tay ấm
    Trái tim buồn được sưởi ấm chung đôi



mùa đông - thương nhớ một buổi chiều
giọt nắng mơ hồ rớt liêu xiêu
từng đàn cò trắng bay vội vã
vài chiếc lá vàng bỗng rớt theo.
nghiêng nghiêng gió thổi vương lòng nhớ
lạc lõng sương chiều cái lạnh gieo.
có ai xa xứ nghe mùa đến
lòng rộn trào lên biết mấy điều.
  • LovebookLovebook
    Chân Tình nói đúng thơ rất hay
    Giọt nắng mơ hồ thích câu này
    Thế mà còn bảo câu lủng củng
    Đúng là số phận chớ trêu thay.
      • ܓܓܨღღChân Tìnhღღܓ

    • Ngọc Mai HươngNgọc Mai Hương
      nắng nhạt màu rơi giữa buổi chiều
      dường như thu đã hết thương yêu
      hoàng hôn nhàn nhạt vương màu trắng
      gió thổi lau buồn,nước đìu hiu.
      • ܓܨღღChân TìnhღღܓܓܨღღChân Tìnhღღܓ
        Mùa đông trời lạnh tuyết rơi nhiều
        Nhớ người xa xứ biết bao nhiêu
        Ước gì chở nắng yêu thương đến
        Cho người bớt lạnh chẳng cô liêu


Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

Thu yêu thương...!

16:25    3 thg 9 /2012Công khai     5480 Lượt xem

Anh ngồi đây như để đợi một ai. Đợi mưa về? Hay anh chờ gió đến. Hay chờ em , một người đã đi xa? anh cũng không biết nữa. Nhưng có lẽ anh chờ đợi tất cả và kể cả những điều không thật nữa kia



Mùa Thu về. Giữa cuộc sống bộn bề, vẫn có những khoảng lặng anh dành cho em. Nghĩ về em, về những mùa thu đã trôi qua, về những phút giây không còn xa lạ. Anh cũng không hiểu ta nghĩ về nhau, nhắc đến nhau để làm gì?. Mà cũng chẳng cần phải suy nghĩ cao xa như thế, miễn sao ta thấy vui khi mùa thu về là mãn nguyện lắm rồi. Có phải không em. Giữa một mớ bòng bong các mối quan hệ của cuộc sống, giữa bộn bề rắc rối cần phải giải quyết. Thì việc bớt đi một suy nghĩ, bớt đi một nỗi âu lo là quý lắm rồi. Có được một khoảng lặng dành cho nhau thật là diễm phúc.


Gởi em tôi những nụ hồng
Nở bâng khuâng giữa chờ mong ngọc ngà
Em giờ còn nhớ đến ta
Dấu yêu ngày ấy mắt huyền xinh tươi

Hạ xưa còn nhớ nụ cười
Lạc trong miền nhớ gần mười năm qua
Yêu...! sao nghe môi mặn xót xa
Em về bên ấy... để ta một mình


Mùa Thu đến. Lá vàng rơi xào xạc. Em còn nhớ hay em đã quên?. Mỗi đêm về, lang thang trên con phố vắng, lắng nghe tiếng lá rơi, cảm nhận hơi thở nồng nàn, tiếng bước chân nhè nhẹ, sợ làm cho lá đau, của em... đang song hành bên cạnh. Nhớ “Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước em về”. Để rồi, khi chợt ngẩng đầu lên, anh chỉ thấy vài chiếc đèn đường le lói, đang lắc lư như chực muốn rơi. Bất chợt rùng mình trước cơn gió lạnh mùa thu đang thổi tới. Đời người thử hỏi có bao nhiêu lần đi trong gió mùa thu như thế?; cảm nhận hơi thở nhè nhẹ như tiếng lá rơi như thế?; lắng nghe tiếng thì thầm của cơn gió mùa thu trong cái lạnh đến ghê người như thế?. Số lần như thế, có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Có khi chưa kịp đếm, chưa kịp cảm nhận thì ta đã đi gần cuối con đường. Anh vẫn thường hay vu vơ như thế đó. Để đôi khi lại thẫn thờ rồi mong nhớ. Những nỗi nhớ mong manh nhưng dai dẳng. Những câu nói vụng về nhưng đầy ắp những yêu thương và những kỉ niệm tưởng chừng như mới đó. Và hình ảnh em lại ở đâu đó bên ta.

Ta như những hạt mưa mau 
Uớt thân cô lẻ, ướt màu mắt sâu 
Ta như những hạt mưa ngâu 
Xót đau thân phận biệt nhau miệt mài 

Như mưa giọt vắn giọt dài 
Giọt đau giọt khổ, giọt ngoài chân mây 
Giọt sầu nằm giữa kẽ tay 
Ngủ quên không biết là ngày hay đêm. 

Mấy ngày nay, trời mưa nắng đỏng đảnh như con gái đương tuổi mới lớn. Gió heo may từ xa về vừa chạm ngõ. Cơn mưa cuối hạ tầm chiều như gọi mùa lá rụng về. Nghe trong gió tiếng thì thầm của thiên nhiên đất trời, rằng thu đã về có đám mây bồng bềnh trôi trên nền trời xanh trong... Vài chiếc lá vàng rơi nhẹ, nằm chỏng chơ trên thảm cỏ. Những chiếc lá ấy có biết rằng màu xanh với chúng chỉ còn là dĩ vãng khi trời thay chiếc áo mới vào thu. Và trước khi rơi, có lẽ lá đã nói lời từ biệt với cây, với cành. Cuộc chia ly ấy diễn ra thật nhanh, thật ngắn ngủi, khiến mùa thu thấy chạnh lòng buồn rưng rưng, bối rối... Từ khoảng không mênh mông, chiếc lá xoay tròn, quay tròn rồi lật ngửa, chầm chậm, nhẹ nhàng rơi xuống cùng mùa, để nắng vàng ngẩn ngơ hòa mình trong sắc lá. Nhớ khi xưa hình ảnh bà khom lưng mỗi chiều quét lá rụng, lá xào xạc trên hàng hiên nhà, lá giăng đầy ngoài vườn rồi gom lại đốt. Để rồi sau này chợt nhận ra một điều gì đó thổn thức, nôn nao khi bất chợt nhớ về ngọn khói lam chiều mỏng manh mà mênh mang nỗi nhớ.Gió lại nổi lên lao xao và cuốn tung đám lá vàng kia. Cuốn bay tóc anh và thổi dạt dào vào nỗi nhớ thật lạnh lùng. Một cái lạnh nghe tê buốt và rát rạt tâm hồn. Những nỗi nhớ mới vừa dai dẳng đó bỗng dưng ngưng tụ lại. Gió hững hờ thổi làm se thắt trái tim anh và làm đóng băng suy nghĩ và nỗi nhớ

Anh là cơn gió tự tình
Lênh đênh phiêu bạt một mình cô đơn
Hạ qua thu chớm sớm hơn
Gió lang thang mãi dừng chân  nơi nào

Anh là cơn gió xanh xao
Giữa đêm đầy ánh sao và mắt em
Nguyện là cơn gió mùa đêm
Ngủ say trên những ngọt mềm cho nhau

Thu chớm về trên những con đường thôi lá vương bay. Chiếc lá nhỏ khô cong queo còn nguyên đó một sắc vàng ám ảnh. Nghe như tiếng tơ lòng đang ngưng đọng lại giữa một khoảnh khắc tuyệt diệu nhất của tâm hồn. Lá vàng - vị chủ nhân quý phái của mùa thu đã có đủ không gian và thời gian để tỏa sắc, đơm hương. Nhưng không ồn ào, phô trương, náo nhiệt mà nhẹ nhàng, lãng đãng, có đôi chút rạo rực đắm say và cả những ngọt ngào trong hương đồng gió nội gõ nhịp bình yên. Lá thu có chút gì đó thêm duyên thêm dáng, điểm tô cho bức tranh thu nét buồn vương vấn ly hương. Những cơn mưa lá vàng đang rơi trên khắp ngả đường. Nếu như không có lá thu, sẽ không mấy ý vị những vẻ đẹp ấy. Sắc màu của lá thu đã tô điểm cho làn da xanh mát của bầu trời. Thu về, trời xanh nhẹ, không gay gắt như mùa hè, cũng không xám xịt, u ám như mùa đông. Những cơn gió không còn oi nồng mà hơi se se khiến ta thường chạnh lòng. Hình như nắng cũng nhẹ nhàng hơn để làm ấm lại những hoài niệm xa xưa, làm dậy lên những cỏ cây, hoa lá tươi tắn mà không còn phải lo cái nắng kiêu căng của mùa hạ. Mùa thu về, có những con đường thẳng tắp ngập lá vàng. Thỉnh thoảng đi dạo trên phố, bỗng thấy vui vui khi nhìn những chiếc lá bay nhẹ xuống phố điệu đà. Có ai đó nói rằng: bắt được lá vàng sẽ được quyền ước một điều ước...
Thời gian có bao giờ dừng lại được, những hao gầy của tháng năm được tính qua bốn mùa. Bám víu hoài niệm thu xưa nghe đang ẩn đâu đó trong từng giai điệu tình khúc nhạc Trịnh êm đềm. Lòng nhuộm đầy nỗi phôi pha khi nhìn từng lá bàng đo đỏ, miên man rơi về nơi nguồn cội rồi đến kiếp nào mới được tái sinh? Chỉ thuần một nét ban sơ, trần trụi ấy thôi đã khoe duyên tinh tế cho mùa thu đang lặng lẽ về. Lẽ tuần hoàn đất trời khiến nhân gian cầu mong sự thanh thản bình yên. Đôi khi ta một mình nhận thấy mùa thu đang lướt qua khi kỷ niệm đong đầy một vốc mưa xa, xa mãi... 


Ừ! Thôi gió cứ thổi đi để nỗi nhớ trong lòng ta đọng lại. Để lòng anh mãi nhớ, mãi yêu và mãi ..... Dù anh biết lối nhỏ dẫn em trở về bên anh mịt mù phía trước không ""còn nữa đâu""
Cơn Mưa Rào Blog 



Duc Thinh
10:23 30 thg 10 2012
gió không để kaij tiếng
mưa không trông thấy hình
con tim không ai cứa
mà sao muốn vỡ đôi!


ܓܨღღChân Tìnhღღܓ
20:49 30 thg 10 2012
Vì con tim biết nói
Biết đau khổ buồn vui
Tim chẳng cần ai cứa
Đau... tim tự vỡ đôi....


saomai
06:46 29 thg 10 2012
Buon nay chang cua rieng ai
Thuong yeu de mai doi cho cho nhau
Thu ve le bong mot minh
Dong sang lanh gia mot minh co don.

ܓܨღღChân Tìnhღღܓ
08:08 29 thg 10 2012
Buồn vì chẳng bước chung đôi
Mỗi người mỗi ngả đơn côi đường về
Thu về trong những đam mê
Yêu, thương, buồn nhớ đông kề không hay...



Nangvanghoanghon
12:30 10 thg 9 2012
Có phải em...dòng sông không tên..?
Tuổi phong sương ta gắng đi tìm...
Có phải em...loài hoa tên lạ
Ngày sang Thu hoa nở về đêm...?!
Bên trời xa...sương tóc ai bay
Khi có em ta mang hy vọng,
Xin em đừng...sương khói mây mềm
Cho ta hoang vu trong tiền kiếp..!
Có phải em...người tình trong mộng..?
Nghe đâu đây lá ướt mi xanh... 
Có phải là...tiếng lòng em gọi
Mang ta về huyền thoại năm xưa..!
Xôn xao... dương cầm theo nhạc điệu
Ru ta... theo tình khúc hương thơ...
Ngàn năm sau..nếu bỗng quay về
Nơi chốn thơ....
Em....thiên thần bé nhỏ..!!
-----


ܓܨღღChân Tìnhღღܓ
06:47 11 thg 9 2012
Có phải anh
bản sonata đêm trăng diệu vợi
Khúc dương cầm
làm chới với hồn ai
Có phải anh
bờ vai êm dấu ái
Điểm tựa niềm tin vững trãi bên em
.
Khúc giao mùa với những ngọt mềm
Anh đã về trong thu vàng hương sắc
Đem thương yêu cho thu thăm nồng nàn
Cho vần thơ niềm vui lại chứa chan


Huan 13:54 10 thg 9 2012
Vang em vay gio dong sang
Anh them gia lanh de nang am yen
Dong bang noi nho trien mien
Moi ngay anh doi lua tim them hong
Vang em loanh quanh giua dong
Lam sao de kiem dieu bong cho nang
Nho em bien sap dang tran
Thuyen mau cap ben trao nang con tim
Trả lời nhận xét này

ܓܨღღChân Tìnhღღܓ
21:11 12 thg 9 2012
Vắng em gió cũng hao hanh
Để cho nỗi nhớ kết thành vần thơ
Dấu yêu thuyền cập bến bờ
Tương lai hạnh phúc đợi chờ tương lai