"Những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em"

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

Tóc dài ơi...!

Thuở học trò ngây thơ sao thương quá
Không vần thơ mà những tờ câu đố
Của ai kia dấu ở dưới ngăn bàn
Của một thời thơ dại vui chứa chan

Z20 là mật danh người đó
Em thơ dại cũng bày đặt chứng tỏ
Chọn mật danh K9 cho riêng mình
Thuở học trò cũng phá phách linh tinh...



Thời áo trắng em với nụ cười xinh
Chẳng biết có làm ai từng đau khổ
Chỉ biết rằng khi hè hoa phượng nở
Người ly hương đến tận bến bờ xa...

Không tin tức, chẳng nhắn nhủ thế mà
Nhìn phượng cháy đỏ rực nơi đầu ngõ
Kỉ niệm xưa lại tíu tít ùa về
Người phương xa... biết còn nhớ phượng quê...

Thuở ngây thơ... chẳng biết nói ước thề
Chỉ cho nhau nào là me, cóc, ổi
Mắt trộm nhìn... đỏ mặt ai bối rối
Nhớ một thời... thương quá tóc dài ơi...

Chân Tình    08:57 Ngày 17 tháng 05 năm 2013

14 nhận xét:

  1. Sang nhà CHÂN TÌNH đọc bài thơ
    Tóc dài ơi...!
    Tình yêu cái thuở ban đầu
    Nói năng ấp úng không đầu không đuôi
    Không gặp thì nhớ ngẩn ngơ
    Gặp thì lại ngại nói câu tỏ tình...
    chúc luôn vui nhiều

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tóc dài, áo trắng, nón xinh
      Của thời mực tím lung linh ngày nào
      Giờ xa lại mãi ước ao
      Trở về thuở ấy ngọt ngào mộng mơ
      ...
      CT cảm ơn anh TT đã ghé thăm

      Xóa
  2. Ôi chao,
    Có phải không cô tóc dài thuở nớ ?
    Chọn mật danh K9, khẽ lộ cho mình
    Z20 hồi đó ấy là ai thế nhỉ !
    Lạ chưa này, gặp lại nhớ không đây…

    Lẽ nào, lẽ nào ôi tuổi thơ ngây
    Bao nhiu thương nhớ về đây ngỡ ngàng
    Vẫn xinh, vẫn xinh câu đố dịu dàng
    Ơi ai líu tíu, ơi ai líu tíu vội vàng ngày xưa…

    Hihi,
    Một chiều thật vui nhé
    Có nhận ra ai không nè K9 ngày xưa ơi !!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngày xưa, nhớ chuyện ngày xưa..
      Thời còn cắp sách như vừa đâu đây
      Có nhỏ mọt sắt gầy gầy
      Mê đọc tiểu thuyết nhét đầy cặp xinh

      Mê truyện trinh thám, linh tinh...
      Mê môn hình học Chân Tình chính em...
      Cái người K9 gọi tên
      Đã nơi viễn xứ... đã quên đường về

      Nhớ lại một thuở mộng mơ
      Của thời mực tím... đến chừ vẫn thương
      ...
      CT cảm ơn anh Hoa Tím đã ghé thăm, Z20 của ngày xưa ở phía bên kia bán cầu...

      Xóa
  3. Khúc Tự Tình

    Thâu đêm mưa gió lại về
    Ngồi đây a kể e nge chuyện đời
    Từ thời niên thiếu vui tươi
    Đến khi tóc bạc nửa đời bôn ba
    Em ơi yêu dấu quê nhà
    Đôngf xanh nương lúa đậm đà phù xa
    Mây hồng dưới ánh chiều tà
    Diều vang tiếng sáo rợp trời sắc hoa
    Mưa ơi rơi rớt hiền hoà
    Cho ta nức nở lệ nhoà trang thơ
    Phượng hồng còn đó bơ vơ
    Biệt ly lưu bút ngẩn ngơ trạnh lòng
    Xa nhau xa cả mái trường
    Trăng thề gió hẹn lên đường tha hương
    Cô đơn trong những đêm trường
    Trông về đất mẹ bi thương lão lòng
    Phong ba ta kết thành dòng
    Dệt vần nhung nhớ lưng tròng lệ rơi
    Ngày ngày tháng tháng chơi vơi
    Chỉ còn hoài niệm theo tôi xứ người


    Sang nhà CT bắt gặp bài thơ hay
    Chân Tường cũng xin mạn phép góp vui với CT một bài ... Đừng cười chê Chân Tường nhea

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Áo trắng một thuở xinh tươi
      Nghiêng nghiêng nón trắng môi cười thật xinh
      Mộng mơ, mơ mộng chữ tình
      Người đà quên mất thì mình nhớ chi?!

      Bao nhiêu hứa, hẹn, gì gì…
      Thả theo cánh gió bay đi phương nào
      Lòng người, bội bạc thế sao?!
      Để cho mưa đổ, lệ trào trong tâm…

      Ve ngân ra rả nhạc lòng
      Ước mơ “Bục giảng, phấn hồng” gửi ai?!
      Một mình trên chặng đường dài
      Thân nơi đất khách quê người mưu sinh

      Viết bài thơ, nỗi lòng mình
      Nhớ thời áo trắng, mộng xinh hôm nào
      Thương làm sao, nhớ làm sao
      Mong ngày trở lại tự hào rạng danh!

      Bài thơ Chân Tường viết rất giàu cảm xúc mà, CT đọc rất thích mà… Cảm ơn Chân Tường đã ghé thăm Blog và họa cùng CT!

      Xóa
  4. Cám ơn em một thuở xưa áo trắng
    Đã thẹn thùng hun đúc một tình thơ
    Rồi ngại ngùng xinh quá những lơ ngơ
    Cánh phượng nào ngân mãi nữa này cơ…

    Để hôm nay giữa ngàn xuân thắm nở
    Em tặng người yêu lắm những vần thơ
    Cả muôn tràn say đắm những mộng mơ
    Ôi dạt dào hạnh phúc quá nên thơ !!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tóc dài thuở ấy không biết làm thơ
      Chỉ mê đọc tiểu thuyết đến quên giờ
      Bạn bè vui vẻ gọi: "Con mọt sách"
      Của thời mực tím với bao mộng mơ

      Ngày ấy tóc dài cũng chưa biết yêu
      Đạp xe cùng bạn dạo ngắm biển chiều
      Chia nhau bánh, cóc, ổi, me, xoài, táo
      Áo trắng học trò thương nhớ thật nhiều
      ...
      CT cảm ơn anh HT đã ghé thăm Blog CT

      Xóa
  5. Anh mừng là Em đã trở lại với trang viết. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi mà, anh luôn cầu mong em mạnh khỏe, bình yên và hạnh phúc.

    Nhắc đến kỷ niệm thuở học trò lại khiến tầm hồn mình bồn chồn háo hức những bộn bề kỷ niệm. Cho anh com đôi dòng về ký ức tuổi học trò nhé em...

    ... "Mùa hạ cháy trên cành hoa phượng đỏ
    Có một người ép nhớ cánh hoa xưa"…
    Nguyễn T. T.

    Mỗi con người đều có một góc riêng trong tâm hồn. Và trong cái góc riêng ấy thì ký ức tuổi học trò luôn đằm đẵm trong ta. Một nỗi nhớ trong từng ngày sống mà không hề phôi phai.

    Hãy đừng coi thường những kỷ niệm thời chưa biết suy tư. Nó không là gì cả, nhưng nó là hiện tại của những ai có lòng chung thủy với lẽ sống ban đầu. Cho nên những cái tên, nhưng khuôn mặt, những nụ cười, những gốc cây ngọn cỏ, từng bậc cầu thang, cặp sách với bảng đen… đã hiện hữu trong mình suốt những năm tháng tuổi thơ dưới mái trường Đống Đa thân yêu thì chưa bao giờ mình bỏ quên. Dù kỷ niệm ấy là vui, là buồn, là nỗi đau... hay dù có là gì đi chăng nữa thì nó đã ở trong mình, của mình, thuộc về mình... nó là hơi thở, là cuộc sống của mình ngày xưa ấy nên mình cần phải ghi nhớ.

    Trong cái xô bồ của cuộc sống gấp gáp hôm nay thì những phút giây hồi tưởng sẽ làm chậm lại nhịp sống. Nó là liều thuốc cho tâm hồn ta tĩnh lặng và dịu êm hơn lên rất nhiều Nó là cách luyện bộ nhớ của mình tốt nhất, nó cho ta sự tươi trẻ. Đôi khi chỉ cần lay nhẹ vùng ký ức ấy thôi thì ta cũng cảm thấy êm ái và dễ chịu lắm ru.

    (Trích trong LỜI MỞ ĐẦU cho Kỷ Yếu Lớp 10b Đống Đa- Hà Nội khóa 1973 - 1976 của Nguyễn)

    Còn đây là bài thơ

    TRỞ LẠI BẾN ĐÒ TUỔI THƠ XƯA...

    Hè về
    Ran ran tiếng ve
    Cây phượng già thắp lửa
    Đốt lòng ai nỗi nhớ
    Ngày chia tay
    Mưa vụng dại ướt dấu giầy lưu luyến
    Tiễn người đi
    Ve hò hẹn điều chi
    Mà nghe lòng nặng trĩu bước chân đi…

    Tuổi thơ tiễn ta đi
    Nhạt nhòa ánh mắt
    Bằng lăng tím ngắt
    Ép bên dòng lưu bút màu xanh
    Thời gian trôi nhanh
    Em thẳng thốt với điều chưa kịp nói
    Bồi hồi cái nắm tay rất vội
    Em mang theo
    trong suốt cuộc hành trình...

    Dòng đời xô đẩy
    Cả hai ta thành kẻ vô tình
    Yêu thương lắm thấy lòng như đã cạn
    Em mệt mỏi nương nhờ trong ký ức
    Thấy mịt mờ, hư ảo.... bóng sương tan
    Chợt chạm vào một miền nhớ mênh mang
    như giọt nước trong veo
    như tiếng chim buổi sớm
    giữa một trời phượng đỏ chói chang...

    Rồi một sớm thu vàng
    Em trở lại rồi đây
    dẫu có muộn màng
    Trong sâu thẳm nỗi nhớ nguyên như thể
    Dù tóc bạc da mồi
    nụ cười yêu đến thế
    Vẫn long lanh e thẹn một ánh nhìn

    Con sông đã cạn
    Bến cũ chẳng còn
    Anh không đứng đợi
    Lá bàng rơi… nhức nhối một nỗi niềm.

    Cảm ơn CT thật nhiều về bài viết quá đỗi thân thương của Tuổi Học trò.













































    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. CT đồng ý với anh Nguyễn đúng là "Trong cái xô bồ của cuộc sống gấp gáp hôm nay thì những phút giây hồi tưởng sẽ làm chậm lại nhịp sống. Nó là liều thuốc cho tâm hồn ta tĩnh lặng và dịu êm hơn lên rất nhiều Nó là cách luyện bộ nhớ của mình tốt nhất, nó cho ta sự tươi trẻ. Đôi khi chỉ cần lay nhẹ vùng ký ức ấy thôi thì ta cũng cảm thấy êm ái và dễ chịu lắm" Thuở học trò đối với ai cũng đều là quãng thời gian yêu thương nhất, vô tư, hồn nhiên và trong sáng, đối với CT cũng vậy CT rất yêu và nhớ thời áo trắng... Bài thơ "TRỞ LẠI BẾN ĐÒ TUỔI THƠ XƯA..." của anh Nguyễn rất hay và dạt dào cảm xúc ... CT cảm ơn anh Nguyễn đã ghé thăm và chia sẻ cùng CT.

      Xóa
  6. Sang thăm em đọc bài thơ hay. Chúc em ngày mới vui khỏe và hạnh phúc em nhé. Thân mến
    http://3.bp.blogspot.com/-ejBuS-UOXjo/Vht2GknH2nI/AAAAAAAAgzg/PREFpxtVC54/s1600-r/image.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Eg cảm ơn chị Ngọc Liên thật nhiều! Chúc chị có một ngày mới thật vui!

      Xóa
  7. Trăm năm trong cõi người ta
    Một thời để nhớ vẫn là học sinh
    Trường xưa bạn cũ đượm tình
    Cây bàng lá đỏ cho mình bên nhau
    Tuổi thơ xanh thắm muôn màu
    Là trang lưu bút để sầu vấn vương
    Ngẩn ngơ một thoáng phượng hồng
    Với bao kỷ niệm yêu thương ngày nào
    Bồi hồi cảm xúc lao xao
    Là ngày giã biệt ngọt ngào học sinh
    Hoài niệm trên những hành trình
    Một thời áo trắng long lanh tuổi hồng
    Bao năm trở lại thăm trường
    Ước mơ bục giảng phấn hồng còn đây
    Dở dang dang dở tháng ngày
    Là đời viễn xứ đắng cay thăng trầm


    Cảm ơn CT những vần thơ hay

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hè sang phượng đỏ thắm màu
      Tô thêm nỗi nhớ hằn sâu tim người
      Ước mơ "Bục giảng" một thời
      Người đà dang dở chơi vơi nỗi sầu

      Ước mơ, mơ ước, nỗi đau
      Đam mê cháy bỏng ngày sau nhớ hoài
      Tha phương viễn xứ đất người
      Đem trang lưu bút tới miền quê xa

      Vần thơ ấm áp hiền hòa
      Dệt bao câu chữ yêu quê hương mình
      Hẹn ngày trở lại, nắng xinh
      Ước mơ, hiện thực, hiển vinh, vui cười
      ...

      Cảm ơn Chân Tường đã ghé thăm Blog CT và họa những vần thơ hay!

      Xóa