"Những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em"

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Cuối Thu






 
Cuối thu lành lạnh vào đông
Nhìn cây rủ lá buồn trông nhớ người
Mưa chiều rả rích nhẹ rơi
Nhớ anh em chẳng muốn cười với ai

Ước gì mưa ngớt gió lay
Ước gì anh  đến bên em lúc này
Cho em được ấm đôi tay
Lòng không trống trải, vơi, đầy… nhớ ai

Ước gì được dựa bờ vai
Bàn tay anh ấm ủ vai em gầy
Kệ ngoài kia gió lắt lây
Quanh em ấm áp tràn đầy yêu thương

Chiều nay mưa phủ phố phường
Nhìn mưa.. em nhớ anh vương lệ nhòa
Mưa rơi những hạt châu sa
Thu qua,  đông ghé… lòng ta nhớ người!

                        CT 23h30 23/09/2013

 

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Biển Trăng

Đêm nay em lại về với biển
Để được nghe con sóng hát ru
Và để được ngắm trăng vàng trên sóng
Nghe hồn mình chợt nhẹ nỗi ưu tư



Trong đêm vắng em nghe lời anh nói
Những tâm tình trải rộng giữa trời sao
Khoảng không gian như lắng đọng tìm nhau
Tìm hơi ấm qua lời anh thủ thỉ

Trăng trên cao trăng sáng soi mở ngõ
Để tình anh theo sóng biển dạt dào
Em nơi đó, anh nơi này chưa tỏ
Sao thật gần với khoảng cách thật xa

Ta gần nhau vì biển hát lời yêu
Như con sóng ngàn năm ru bờ cát
Trên cao kia vầng trăng như hiểu rõ
Nhuộm ánh vàng loang loáng màu vui


  Vo Luong  22:55 Ngày 08 tháng 5 năm 2013

 

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Có anh


Núi cao che nắng cho em
Như vai anh vững để em tựa vào
Đường quanh biển hát rì rào
Như lời anh đó hôm nào hát ru
Hỏi sao mà mấy mùa thu
Em luôn yêu núi, yêu lời biển xanh
Đó là tất cả tình anh
Em sao quên được biển xanh, núi hồng


Chiều nay xe đạp đi vòng
Em nghe biển hát gió đông  gọi mùa
Biển chiều hoa nắng nhẹ đưa
Yêu thương dào dạt sóng đùa cát thương
Bằng lăng tím cả con đường
Hoa bay trong gió thoảng hương nồng nàn
Em vui hạnh phúc ngập tràn
Có anh điểm tựa vượt ngàn khó khăn
Cảm ơn cuộc sống vạn lần
Cho em biết được em cần có anh



Mắt biếc

Biển xanh con sóng ngút ngàn
Xanh như ánh mắt trong ngần của em
Bình minh con sóng ru êm
Dạo quanh bờ cát trắng ngần dịu êm

Biển xanh khúc hát tình em
Đường xa bỗng có em bên hóa gần
Ngày đi không chút nợ nần
Sao về cứ mãi tần ngần không xa

Anh về nhớ mãi tình xa
Nhớ con mắt biếc liếc ta lén nhìn
Ôi chao đôi mắt ấy nhìn
Ta về cứ mãi một mình nhớ ai

Vo Luong22:15 Ngày 12 tháng 9 năm 2013
VL- LD

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Người thầy

Nhớ ngày xưa áo trắng mộng mơ
Tóc thề buông xõa thật đơn sơ
Nghiêng nghiêng vành nón duyên con gái
Chập chững vào đời… những ước mơ
 



Những ngày xưa đó trên giảng đường
Nhớ hoài ánh mắt người thân thương
Động viên khích lệ, bao trìu mến
Nâng cánh ước mơ “em cố lên!”

Rồi tháng ngày qua… trong mưa sa
Bàn tay Thầy ấm, lại đưa ra
“Nào em nắm lấy đừng lùi bước.
Cam go… em hãy cố vượt qua…”

Trời mưa bão mãi… rồi cũng tan
Nắng về trải lối bước thênh thang
Niềm vui lại về trên môi thắm
Hạnh phúc yêu thương lại ngập tràn

Em nào biết đâu… Thầy khổ đau
Bao nhiêu thử thách đổ xuống đầu
Dòng đời xô đến bao giông bão

Thầy vẫn bền gan chẳng lùi đâu

Em chưa một lần được sẻ chia
Những gì Thầy thao thức đêm khuya
Em vô tư quá nên chẳng biết
Rằng Thầy cũng buồn, khổ, bộn bề,…!

Biết rằng… Thầy chẳng trách em đâu
Trái tim nhân hậu…mãi nghĩ sâu

Thầy dành tặng hết cho các bé
Xây những ước mơ thật nhiệm màu

Bao nhiêu ngôi trường mới xây lên
Em thơ vui tíu tít đến trường
Hồn nhiên trong sáng ngời ánh mắt
Hạnh phúc… Thầy nở nụ cười hiền…

Tấm lòng nhân hậu nơi trái tim

Thầy thắp lên ngọn lửa niềm tin
Cho bao thế hệ sau tiếp bước
Vì một tương lai hạnh phúc bền

Xin nhận từ em… lời cảm ơn
Những gì Thầy đã dạy cho em
Yêu thương dành hết cho con trẻ
Niềm vui, hạnh phúc mãi nhân lên!